Ký ức mong manh

Chiều Tây Nguyên bảng lảng sương mờ, những đồi thông nối tiếp nhau trập trùng trong cái se lạnh của cơn gió núi đầu mùa hạ. Trên con phố nhỏ của thị trấn, một quán cà phê cũ nép mình dưới tán cây thông già, lặng lẽ như một chứng nhân của thời gian. Hương cà phê rang thơm nồng quyện vào không gian, len vào từng kẽ lá, hòa cùng tiếng rì rào của thiên nhiên. Hoài Phương lặng lẽ ngồi bên chiếc bàn gỗ, mắt trầm ngâm nhìn ra khoảng không trước mặt. Ở tuổi ngoài năm mươi, ông đã quá quen với những chuyến công tác dài ngày xa nhà, những con phố đêm lập lòe ánh đèn màu, những bản làng vùng cao hiu hắt, những cánh đồng trải dài bất tận của miền sông nước và những con đường ngoằn ngoèo cứ đưa ông đi qua bao miền đất lạ. Những lúc rảnh rỗi, ông vẫn thường tự thưởng cho mình một tách cà phê nóng ở một nơi tĩnh lặng để nhâm nhi tận hưởng chính những phút giây bình yên của riêng mình.

Bất chợt, tiếng chuông điện thoại reo lên, kéo ông ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Một số lạ. Ông chậm rãi nhấn nút.

– A lô, chú có phải là chú Phương không?

Đầu dây bên kia, giọng một người thanh niên cất lên, có chút ngập ngừng, có chút hồi hộp.

Hoài Phương cau mày:

– Ừ, Phương đây. Cậu là ai?

Một khoảnh khắc im lặng. Chỉ có tiếng gió lao xao.

– Con tên là Phương… là con của mẹ Tuyết ở làng Tam Dương…

Ly cà phê trong tay Hoài Phương khẽ rung lên. Một cơn chấn động nhẹ vừa đủ đánh thức một vùng ký ức xa xưa, tưởng chừng đã ngủ yên trong sâu thẳm. Bàn tay cầm điện thoại siết chặt hơn. Hơi thở ông chậm lại.

Tam Dương… cái tên ấy, ngôi làng ấy, ký ức ấy… Hơn ba mươi năm qua, ông chỉ một lần quay lại, vào dịp được nghỉ phép khi còn học ở trường sĩ quan. Nhưng lần ấy, làng cũ vẫn đó, mà người xưa thì chẳng thấy đâu. Và Tuyết… cái tên ấy từng in vào ký ức ông như một vết khắc mờ nhạt của một thời trung học nhọc nhằn.

– Tuyết… nào? – Ông cất giọng, nhưng trái tim đã có câu trả lời.

– Dạ… mẹ con là Thái Tuyết. Dì Tư bảo, nếu có một ngày con tìm được chú… hãy nói rằng, mẹ vẫn chờ chú suốt bao năm qua…

Kí ức mong manh – Ảnh mình họa

Cơn gió cao nguyên nhẹ nhàng lùa qua, làm lay động những chiếc lá khô trên mặt bàn vương vãi. Hoài Phương bỗng chốc thấy ngực mình thắt lại, như thể tất cả thời gian đã trôi qua bỗng dưng cuộn ngược về những ngày tháng cũ. Ông bật đứng dậy, rời khỏi chiếc ghế mây, bước đi như người bị thôi miên, đi trong vô thức.

Thái Tuyết… nàng vẫn còn nhớ đến ông sao? Ngày ra đi, ông chưa từng hẹn thề, chưa từng gửi gắm gì ngoài những ký ức vô hình. Ông đã tự nhủ lòng mình là phải ra đi và sẽ sống trọn một đời binh nghiệp, vì thế nên ông chỉ xem cô như một người em gái mà thôi… Và tại sao lại là… “tên con là Vũ Hoài Phương”…?

Tam Dương… ngôi làng nhỏ nép mình bên cánh đồng xanh mướt, nơi từng có một cô gái với mái tóc dài óng ả hay đứng lặng lẽ bên bờ dậu dõi nhìn theo ông. Ông nhớ những buổi chiều muộn, khi ông và Vũ Dũng, người bạn thời trung học  ngồi bên thềm nhà tán gẫu hay chơi đàn, ông luôn cảm nhận được ánh mắt dịu dàng từ xa ấy. Nhưng khi ngoảnh lại, chỉ thấy tà áo xanh ai đó vừa khuất sau bờ lá um tùm của cây tra bể già lọm khọm trước sân nhà.

Tuyết… cái tên ấy giờ đây bỗng trở nên nặng trĩu trong lòng. Ông chưa từng nghĩ rằng mình lại quan trọng đến thế trong cuộc đời nàng. Thế mà nàng vẫn chờ đợi… suốt bao năm, và đặt tên con trùng với tên ông để giữ lại chút ân tình!

Gió cao nguyên vẫn rì rào trên những rặng thông già, mang theo mùi hương ngai ngái của vùng đất đỏ sau cơn mưa đầu mùa. Hoài Phương lặng người, bàn tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại, mắt dõi theo màn sương bảng lảng bên kia triền đồi. Giọng nói của chàng trai bên kia vẫn vang vọng, nhưng lòng ông dường như đã trôi về một miền ký ức xa xôi…

Ảnh mình họa

(Còn nữa)

Một suy nghĩ 1 thoughts on “Ký ức mong manh”

Gửi phản hồi