Xuân Kỳ – Miền ký ức thơ

Ta ngồi pha màu hoàng hôn tím

Tro than chưa nguôi, lửa lòng còn đây

Em đã lên ngôi từ cơ duyên ấy

Anh vẫn ngồi pha màu tím đợi chờ…

Ta cạn chén giữa tiệc tình cô độc

Nụ hôn chiều chén rượu lúc tàn canh

Tóc em xõa  vui buồn quen lạ

Vai em gầy đã xô ngã tình anh

Đêm bên ấy chắc gì em không tiếc

Chuyện đã thành kỉ niệm buốt con tim

Mây vẫn trắng giữa trời xanh biền biệt

Một người xa, một người mãi đi tìm.

♥ ♥ ♥

Dù sao cũng phải quên đi mà sống

Một chút mặn nồng, có cũng như không

Con đường hai người làm sao vướng thế

Còn lại một người, lẻn bước đứng trông.

Dù sao cũng phải quên chuyện đã qua

Một phương trời nhớ là của đôi ta

Một, ta đứng im, đu dây tình rũ.

Một kẻ đa tình bỏ lửa tay nhau

Một khắc vô tình, đứng chờ may rủi

Một kẻ phong tình bỏ vòng tay nhau.

Để lửa yêu thương một trời nhức nhối

Để trong tim còn chút ân tình.

Nhớ vẫn còn nhau, còn để mà đau!

Nhớ vẫn còn nhau, còn để mà đau!

♥ ♥ ♥

Cây vẫn bình yên chưa tắt nắng

Mà không se nổi một lời

Gió buồn hững hờ tà áo

Từ khi em không đến bên tôi

Những nẻo đường quen giờ hóa lạ

Trăm khôn một dại, biết mà chi

Cây hãy yên lòng xanh màu lá

Em hãy yên lòng toan tính đi

Biển cạn non mòn nào ai thấu

Sợ đó trông cầu hiểu nước sâu

Đâu phải quay đi là phai nhạt

Nên tôi giữ mãi nụ hôn đầu.

♥ ♥ ♥

Để mãi đời ta làm kẻ thua tình

Để đôi mắt ta một trời bao dung

Để quên tình ta mười năm tình hận

Hỡi đôi vai muộn phiền khóc từng đêm.

Riêng anh vẫn còn như còn tất cả

Chỉ mất một người

… Người ấy em ơi!

Riêng anh vẫn còn,

Còn thương, còn nhớ.

Chỉ thiếu một người an ủi mình thôi

♥ ♥ ♥

Tạm biệt nhé, tạm biệt người yêu hỡi

Em yêu cứ đi có người đang đợi

Em yêu cứ quên và quên nhanh

Như lần đầu em bước qua đời tôi

Tạm biệt nhé, từ đây em nhé!

Hãy cười lên em yêu! Hãy cười lên

Đừng để mắt thuyền buồn rất nhẹ

Nơi em về ta nhớ một người

Ta vẫn yêu đôi mắt ấy em ơi

Ru hồn ta phiêu bạt mấy năm rồi

Cho dù …..

Ta vẫn hoài nhớ mãi suốt đời thôi

Vĩnh biệt nhé, vĩnh biệt người yêu hỡi

Mai xa nhau, se sắt cả đời nhau

Hãy yên lặng mà nghe tim ta nhói

Vẫn vui cười dù biết đã xa rồi.

♥ ♥ ♥

Nhà nàng trước ngõ xanh hàng dậu

Mỗi lần qua phải nhón chân nhìn

Mẹ nói đời con nhiều điêu đứng

Tôi chỉ nhìn trời xanh đất lặng thinh

Nàng thường ươm tóc chiều hiên nắng

Mỗi lần qua phải ngước mắt nhìn

Mẹ nói lưng con nay cong lắm

Cúi đầu tôi chỉ đáp lặng thinh

♥ ♥ ♥

Tuổi màu hồng đẹp lắm người ơi

Em nhỏ hơn anh một nụ cười

Nên em cứ hẹn rồi lại quên

Ôm trọn giấc ngủ không tên một chiều

Cũng vì yêu, nước mắt long lanh

Anh say chờ mãi, không đành bước đi

Tội nghiệp em, muốn bước di riêng

Bên đường, anh cứ hóa vô duyên

Cũng vì yêu, cũng vì yêu

Anh lo canh cánh một phen lỡ làng.

♥ ♥ ♥

Mỗi chiều em đi lễ

Anh chờ cổng giáo đường

Bài kinh dâng Đức Mẹ

Anh tìm bóng người thương

Dáng thanh thanh cầu nguyện

Áo đỏ nhuộm da trời

Mân mê chùm chuỗi hạt

Anh chờ đến mòn hơi

Nhìn trời anh khẽ nói

Những ngôi sao phương xa

Là anh là em đấy

Như cả tấm lòng ta

… Chợt một vì sao lạ

Từ chùm sao Thiên Hà

Vượt qua chùm bụi sáng

Đối diện với ta – ta

Một suy nghĩ 11 thoughts on “Xuân Kỳ – Miền ký ức thơ”

    1. Cảm ơn Lê Đức Lộc, bài thơ này của nhà thơ quá cố Xuân Kỳ viết vào những năm 80 đã được phổ nhạc rất hay. Tiếc là nhà thơ này ra đi mà ko có được nhiều và cũng ko được nhiều người biết đến vì ko đc phổ biến rộng rãi’

  1. hồi học 12 tôi có một tập thơ của Xuân Kỳ, nhỏ bằng bàn tay. Tiếc là đứa bạn mượn rồi làm mất luôn, hơn 20 năm rồi mà đến giờ nghĩ lại vẫn tiếc. Những dòng thơ đầy cảm xúc vẫn cứ ám ảnh mãi trong lòng. Bao nhiêu năm lần mò tìm mà không tìm dc tập thơ đó.

    1. Ôi tiếc nhỉ! Tôi lại ko dc thế. Chỉ biết XK qua những bài hát của Bảo Yến – Nhã Phương thui. Đã vài chục năm nhưng sao nghe lại những câu thơ tình của XK vẫn cứ thấy sâu lắng, bùi ngùi, thương thương….
      ,

  2. Đoạn thơ đầu đã được phổ nhạc rất hay, tôi thuộc và hay ngân nga bài hát này chứ không tìm bản nhạc để nghe. Nếu ai có vui lòng chia sẻ với! Bài hát còn một đoạn nữa: Nhìn thoảng qua trời yêu thương năm ấy, vẫn tô hồng trong ký ức đời nhau, ta không thể một mình thương tiếc mãi, hỡi hoàng hôn màu máu ứa tim đau.

    1. Thênh thang quá – trời yêu thương năm á
      Vẫn thơm nồng trong ký ức đời nhau
      Anh ko thể một mình thương tiếc mãi
      Hỡi hoàng hôn…màu máu ứa tim đau…

  3. Ai có xỉi các bài hát phổ thơ Xuân kỳ cho tôi xin với. Cả một trời ký ức của tôi…

  4. Muốn nghe lại bài hát được phổ nhạc từ bài thơ trên tim ở đâu? Bài hát tên gì?

Gửi phản hồi