(Thân tặng những đồng đội quân trường Hoàng Hoa Thám)
Ba mươi năm rồi
Ngày ấy ta đi
Như cơn gió chiều hoang
Thoáng qua miền kí ức
Ba mươi năm
Bao nguồn cơn thao thức
Mái tóc mù sương
Nửa lọn bình yên
Còn phân nửa đớn hèn.
Ngày ấy ta đi
Rong ruổi khắp mọi miền
Nhặt nhạnh đủ những vui buồn rụng vãi
Bất chợt chiều nay
Khi chân chồn, gối mỏi
Ta dừng chân ngoái đầu nhìn lại
Nước mắt lưng tròng
Nghe nhoi nhói trong tim
Ngày ấy ta đi
Bài thơ viết chưa có em
Dưới đáy ba lô
Chỉ có mảnh hồn quê
Được ghép từ những lá thư tình nguệch ngoạc
Rồi em đến bên ta
Cho dòng sông xao xác
Và tự lúc nào ta đã dạt về nhau.
Ngày ấy ta đi
Tìm bình yên trong đớn đau
Bảng lãng ba mươi năm
Ván cờ được, mất
Ba mươi năm như cuôc rượu chóng chầy
Lưng chén men đời chưa cạn, đã say
Chân tập tễnh
Ngửa mặt cười ngạo nghễ
Thế thái cuồng quay
Bóng ta dài nghiêng xế
Chếnh choáng cuối con đường
Và ta chỉ là ta.
Đà Nẵng 18/8/2018





































