Chuyến xe đò đêm nay lặng lẽ
Chở về xuôi
Một nỗi nhớ không tên
Đêm cao nguyên
Đêm quá đổi bình yên
Sao cơn sóng cõi lòng ta, rạo rực.
Em đã đi rồi
Bóng em dần xa khuất
Cuối đoạn đường đêm là cả một bình minh
Ngại ngần chi em
Phương ấy bước chân quen
Mùa thu cũ em về ngập tràn hoa nắng…
Ta ở cao nguyên
Cũng đêm thu
Cơn mưa mùa tĩnh lặng
Giọt cà phê rơi hờ hững đến nao lòng.
Nỗi nhớ lang thang
Quán nhỏ
Góc đường
Nụ hôn vội gió lùa se sắt
Thôi em về đi!
Về đi em khi lửa lòng chưa tắt
Để ta phương này
Nếm từng giọt sầu thu.






































