Ha a a a a a a a a a a a ! Say, ta say rồi ư?!

Sao nhỉ? Có ai đó đã nói gì ấy nhỉ!? Uống rượu không say nào hay… đúng rồi! Uống rượu mà không say nào hay. Uống rượu mà không say khác nào rượu đổ vào hang chuột, Chí Phèo tiên sinh đã nói rồi. Chí Phèo muôn năm! Chí phèo vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!!!!
Cụ Tản Đà từng viết:
Trời đất sinh ra Rượu và Thơ
Không thơ, không rượu sống như thừa
Công danh hai chữ mùi men nhạt
Sự nghiệp trăm năm nét mực mờ…
(Ngày xuân thơ rượu)
Và rồi Cụ lại viết:
… Say sưa nghĩ cũng hư đời
Hư thì hư vậy, say thì cứ say,
Đất say đất cũng lăn quay
Trời say mặt cũng đỏ gay, ai cười?
(Lại say)
Cụ Tú Xương thì tỏ ra chiêm nghiệm hơn:
Một trà, một rượu, một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta
Chừa được cái nào hay cái ấy
Họa chăng chừa rượu với chừa trà
Hì hì! Ở đời được uống rượu, được say, được ngao du giang hồ khắp chốn, không màng danh lợi, không cần công danh như Lý Bạch thi tiên đã quá là hạnh phúc, ông lại còn được Đường Minh Hoàng “bao” rượu cả đời không phải trả tiền trên khắp cõi Trung Hoa thì còn có gì thích hơn. Nhưng cả cuộc đời ông cứ uống mà vẫn cứ sầu:
…Trừu đao đoạn thuỷ, thuỷ cánh lưu,
Cử bôi tiêu sầu, sầu cánh sầu.
(Tạm dịch:
Rút gươm chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm).
Ha haha!!!! Ngủ thôi, say thật rồi!





































